Viết cho Lớp 12c14
Bài này là cô viết cho lớp 12c14, lớp chọn và là niềm tự hào của trường THPT Ba Gia khóa 2005-2009. Lời đầu tiên cô dành để chúc mừng cho Đỗ Tấn Quốc, người vừa đạt giải quốc gia môn hóa học .Em là đem lại niềm vui cho các thầy cô,của lớp C14 và của cả trường. Với niềm vui đó, người ta có thể quên đi bao nhiêu chuyện không vui khác.
Sáng nay ở lớp ,lúc trả bài cho các em,cô thấy thật vui. Đề văn của lớp mình lấy ý tưởng từ tác phẩm Thuốc của Lỗ Tấn :"Em cho biết quốc dân Việt Nam hiện nay có căn bệnh tinh thần nào không. Hãy chỉ ra để mọi người tìm cách chạy chữa." Và các em đã nêu ra đủ thứ bệnh : Bệnh mê tín dị đoan; bệnh tham nhũng ;bệnh không biết bảo vệ của công; bệnh xả rác bừa bãi ,không biết bảo vệ môi trường; bệnh lề mề,chậm chạp trong các hoạt động chung, bệnh thành tích...và phân tích rất hay. Chúng ta đã thảo luận và cho rằng tất cả những bệnh ấy đều bắt nguồn từ một nguyên nhân là do thiếu tinh thần hợp tác mà ra.Cô sẽ giữ bài của các em lại. Mai sau ra đời em nào mà còn mắc các bệnh đó thì cô sẽ trị. Nhưng trị bằng cách nào đây nhỉ ?
Tinh thần hợp tác ấy được các em thể hiện ngay trong tiết học Làm văn sau đó. Cô hỏi đến bạn nào là tất cả các vệ tinh chung quanh hoạt động tích cực: Nào che miệng lại nhắc bài, nào đưa vở soạn, vở bài tập đến trước mặt bạn. Mắt cô thì kém thật đấy,nhưng cuốn vở to đùng thế kia lẽ nào không thấy được. Tội này cô sẽ trị sau .Nhưng nhờ có các em ,cô mới cập nhật các tài liệu tham khảo mới nhất...Chỉ mong rằng tinh thần hợp tác đó các em sẽ mang theo trong cuộc sống sau này .
Hôm đầu tiên, cô viết cho các em thế thôi nhé. Chân thực đến từng chi tiết là nguyện vọng của cô khi lập Website này. Thầy trò chúng ta sẽ cùng lưu giữ những kỉ niệm nào đẹp nhất .Và cả không đẹp nữa.Như chuyện hợp tác trả bài hôm nay đó.
Tháng Tư qua.
Mai chiếu thủy rụng cánh thơm còn lại
Và hoa lan cũng nhạt vẻ xuân thì
Tháng tư qua , thế là sắp mùa thi
Cũng sắp hết những tháng ngày trung học
Phượng cháy bỏng sân trường như báo động
Tím bằng lăng một góc luyến lưu buồn
Lưu bút nào ghi hết những niềm thương
Và lo lắng của học trò năm cuối
Vững bước lên em, sống là không chờ đợi
Chú Rùa ngày xưa đã thắng chỉ vì chăm
Bài chia ra, mỗi ngày học cho xong
Ăn đủ, ngủ ngon và tin mình sẽ thắng
Chung quanh em , yêu thương không điều kiện
Là thầy cô, ba mẹ, những người thân...
Mỗi bước em đi bao đôi mắt dõi nhìn
Và như thế, em ơi, là hạnh phúc !
Vững bước lên em, sống là không khuất phục
Cuộc đua này em chỉ thắng mà thôi
Cái ta giành không phải chỉ thứ ngôi
Mà kiến thức ngàn năm nhân loại góp
Ngày tháng em đây, không dễ gì có được
Là ước mơ của bao trẻ lạc loài
Hoài niệm xanh người tuổi trẻ đã qua
Và ngưỡng vọng bao mắt nhìn thơ bé.
Cố gắng đi và vui lên em nhé
Hai tháng này là tất cả niềm tin
Rồi mai sau khi em ngoảnh lại nhìn
Thời gian ấy , làm sao tìm lại được.
Nay 30-4.Tặng các em bài thơ tiễn biệt tháng 4 nhé. Chúc vui vẻ và thành công. Cô tự hào vì các em.
3-5
Hôm qua , cô vào điểm sổ điểm lớn cho các em. Vào điểm rồi mới thấy giật mình vì điểm của các em không cao? Vì sao vậy nhỉ? Vì các em chưa chăm hay là vì cô quá nghiêm khắc và không tận tâm. Nhưng dù sao điểm cũng đã vào sổ điểm lớp rồi. Các em chưa chăm hay cô chưa tận tâm đều có một phần lỗi của cô cả. Mai đây khi tổng kết sẽ có nhiều em không đạt khá giỏi vì môn Văn. Như thế thật là đáng tiếc phải không?
Cô vẫn nghĩ là các em sẽ đạt điểm cao ai dè lại như thế. Chấm được bài nào đưa các thầy vi tính nhập máy , chừng cộng lại hóa ra như thế. Nhưng mà không sửa làm gì phải không các em? Cô thật là ân hận vì điều này. Chúng ta đã học rất vui vẻ, chỉ tiếc rằng thời lượng môn văn dành cho lớp chọn ít quá . Và cô cũng không chú ý khích lệ các em khi cho điểm.
Cô thấy mình đã làm cho các em khổ rồi nên dậy viết những dòng này vì không ngủ được.
4-5
Hôm qua không ngủ được vì ân hận " giật mình vì điểm của các em không cao? Vì sao vậy nhỉ? Vì các em chưa chăm hay là vì cô quá nghiêm khắc và không tận tâm. Nhưng dù sao điểm cũng đã vào sổ điểm lớp rồi. Các em chưa chăm hay cô chưa tận tâm đều có một phần lỗi của cô cả. Mai đây khi tổng kết sẽ có nhiều em không đạt khá giỏi vì môn Văn. Như thế thật là đáng tiếc phải không?"
Thế nhưng sáng nay vào lớp , thấy đã giờ văn mà còn mở rộng vở toán ra làm. Đi từ đầu lớp đến cuối lớp.Về đặt cặp trên bàn và cảm giác ân hận không còn nữa.Cái gì cũng có nguyên nhân của nó có phải không.
30-5-09
MAI EM ĐI THI
Mai các em đi thi
Cô nằm đêm thao thức
Bài mình dạy tuy hết
Nhưng ý làm sao cùng
Thôi thì cứ tin rằng
Đề năm nay sáng tạo
Khó cũng là khó chung
Người chấm thi chắc hiểu
Cố lên đi em nghe
Đừng nộp bài về sớm
Thời gian trong phòng thi
Hãy cố mà tận dụng
Nếu đề mà thấy khó
Thì em hãy nhớ rằng
Trò miền núi , hải đảo
Cũng thi vì đề chung
Sức một người vô cùng
Em chưa huy động hết
Những vùng nhớ ngủ yên
Hãy cố mà đánh thức
Cô và mẹ đều mong
Tin rằng em sẽ thắng
Môn này bài chưa xong
Môn kia bù lại sớm
Em đừng lo em nghe
Bình tĩnh là chiến thắng
Em sẽ làm được thôi
Cô thương em nhiều lắm .
Ngày 2-6- 2009
Bây giờ là 7 giờ 25 phút , giờ phát đề thí sinh môn Ngữ Văn. Không biết đề thi năm nay như thế nào?
Giá mà mình đi coi thi thì hay biết mấy. Nhưng không được đành ở nhà vậy. Mình hồi hộp không biết cảm giác của các em khi đọc đề ra sao, thấy quen quen hay là lạ hoắc , chưa gặp bao giờ. Hi vọng là đề không quá bất ngờ đối với các em.
Nhớ năm ngoái ngày này, giờ này mình còn nằm trên giường bệnh và không biết có thể đứng dậy đi lại được không, vết thương ngày đêm đau nhức. Lo cho các em mà không biết làm sao. Bây giờ có thể chuyển tải cho các em một phần kiến thức, nói với các em một số điều cần nói, thế là đã hơn trước rồi. Nghĩ thế cho nhẹ bớt nỗi buồn.
Chị Tin nhà bên cạnh gánh xu xoa (rau câu ) sang bán ,phàn nàn về chuyện thằng con không được xét tốt nghiệp cấp II vì bỏ học quá nhiều. Nghĩ mà thương chị ấy , bệnh gai cột sống mà ngày hai gánh xu xoa rong ruổi khắp đường thôn ngõ xóm kiếm tiền cho con ăn học. Thế mà kết quả lại như vậy. Chợt nghĩ nếu mình chủ nhiệm nó thì sao nhỉ ? Mình có giúp chị được tí nào không? Ngày trước, thằng Song Hoa con lớn của chị cũng kết bạn với một nhóm năm thằng hay trốn học. Mình cũng đã vất vả với chúng nó rất nhiều, kết quả là bây giờ tất cả đều tốt nghiệp và đã có việc làm tử tế. Không biết bây giờ chúng nó có còn nhớ gì đến mình không nhỉ ? Mình đau bấy lâu mà chẳng thấy đứa nào tới thăm cả.Cuộc sống quá khó khăn mà chúng nó lại ham chơi như vậy , chắc là cũng không dễ dàng gì. Thời gian đâu mà nghĩ đến mình. Chỉ mong sao chúng nó được trưởng thành.
Bây giờ đã được một tiếng đồng hồ rồi, các em cố lên nhé , nhớ câu chuyện cháo rìu của cô nghe . Nhất định các em sẽ làm được thôi. Thời gian đến 150 phút kia mà. Hãy tận dụng từng phút nghe.Cô đang cổ vũ cho các em đây.
CÓ ĐỀ THI RỒI.
Đề thi năm nay như sau:
Phần I (phần chung)
Câu 1-2 điểm: Những vị khách nói gì trong Quán trà nhà lão Hoa. Qua đó Lỗ Tấn muốn thể hiện điều gì? (Trích truyện ngắn "Thuốc" của Lỗ Tấn)
Câu 2- 3 điểm. Viết một bài văn ngắn không quá 400 chữ phân tích tác dụng của việc đọc sách
Phân II. Dành cho các ban
A. Dành cho ban cơ bản- Câu hỏi 5 điểm
Phân tích giá trị nhân đạo trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ (Tác giả Tô Hoài-Sách ngữ văn lớp 12)
A. Dành cho chương trình phân ban- Câu hỏi 5 điểm
Phân tích vẻ đẹp sông Hương qua tác phẩm: Ai đã đặt tên cho dòng sông (tác giả Hoàng Phủ Ngọc Tường)
Với đề thi này, các em đã làm được, có đúng không.
Cô rất vui vì đề năm nay ra hay và sáng tạo như vậy.
3-6
Bây giờ thì tất cả các em đang chuẩn bị để thi môn thứ ba.
Sáng nay thi Địa lí, cố lên nhé. Các em đã được rèn luyện kĩ về bài tập rồi còn gì. Phần lí thuyết chắc phải trông chờ vào sự may mắn thôi.
Chiều nay và sáng mai là vật lí và toán.
Chắc là không lo lắng gì nhỉ? Đất của các em mà. Nói thế chứ đừng chủ quan nhé.Thi quốc gia ,nhiều người tài lắm đấy. Cẩn thận đến từng chi tiết nghe.
Cô luôn ủng hộ các em. Nhớ đem thủ khoa về cho Ba Gia nhé.

Ngày hôm qua không biết các em đã thi ra sao rồi. Chỉ còn một ngày nữa thôi.
Sáng nay thi toán , phải chú ý làm bài để đạt điểm tối đa nhé.
Chiều nay thi Tiếng Anh, môn này cô nghĩ lớp mình đã chuẩn bị kĩ, nhưng Đỗ Tấn Quốc chiều 1-6 có vào nhà cô chơi nói còn lo môn này hơn cả Văn nữa. Học tiếng Anh phải học rải thôi các em ạ. Dồn một cục rồi học để đi thi là không hiệu quả đâu. Môn tiếng Anh sẽ theo các em suốt đời nếu còn đi học và làm việc với máy tính. Phải cố lên nhé và rút kinh nghiệm về sau.
Chúc các em gặp nhiều may mắn và hoàn thành tốt ngày thi cuối cùng này.
Cô hi vọng thủ khoa lần này sẽ về trường Ba Gia. Trường mình mới được công nhận trường chuẩn quốc gia mà. Phải trông cậy vào nỗ lực của các em thôi.
Nhớ phải ăn sáng đàng hoàng , đừng có đi trễ và vào phòng thi thật thoải mái nhưng nghiêm túc.
Từ Thị Thúy Nhẫn @ 05:24 04/06/2009
Số lượt xem: 7983
- CÓ ĐỀ THI RỒI. (02/06/09)
- NGÀY THI (02/06/09)
- LỜI KHUYÊN CỦA CÔ (27/05/09)
- Viết cho 12c11 (Khóa ...) (10/04/09)
Cô ơi, mặt dù là ngắn nhưng chúng em rất cảm ơn tình cảm của cô dành cho lớp.chúc cô mạnh khỏe và mãi là niềm tự hào của chúng em.
cô ơi, cô vẫn khỏe chứ ạ?
em vào blog của lớp c14(2005-2008) nhưng ko được em vào google nhap "12c14" tìm thử thì vô tình tìm được trang này rồi em vao xem luôn.
cô ơi, cô thật tuyệt vời!
đọc xong em nhớ tới chuyện cháo rìu mà cô đã kể cho tụi em nghe năm ngoái.
em chúc cô luôn luôn mạnh khỏe, cô nhé.
em chào cô và hẹn gặp lại cô ạ!
Chào cô, em Vinh đây, cô còn nhớ không, Vinh học chung lớp với con Lành đó. Hôm nay nó gởi cho em địa chỉ này em mới biết. Cô dạo này có khỏe không ? chắc cô ốm nhiều (em nghĩ một phần vì sức khỏe và cũng vì mấy đứa học trò tụi em).
Em phải công nhận là cô trên cả tuyệt vời.
Nhờ con Lành mà em mới nhớ lại cái chuyện nấu cháo rìu của cô (nói thật thì em quên mất). Em thì nghĩ lại hồi đó vào cuối học kì I cô vào lớp hỏi đứa nào phẩy văn cao nhất lớp và cô không ngờ người đó lại là 1 thèn con trai như em. Hihi, em cũng chẳng biết sao mà điểm của mình nó cao nữa, đề cô ra thì cứ viết theo cảm hứng thôi. Em nói thật cô đừng buồn, hồi đó em ít học bài cũ môn văn lắm, chỉ soạn bài (mà toàn là chép sách ra không thôi), trên lớp thì cũng ít khi nghe cô giảng (toàn là học mấy môn khác không), nhưng chẳng biết sao khi kiểm tra thì lại nhớ ra từng chi tiết nhỏ của bài văn, hihi em cũng chẳng biết nữa. Nhưng mà bây giờ thì nó đã qua rồi, trong não của tụi em bây giờ chắc ít có đứa mà nhớ lại lời cô giảng ngày xưa. Nhưng mà chắc chắn có một điều là khi nhắc về câu chuyện nấu cháo rìu thì tụi em không quên cô đâu.
Chúc cô mạnh khỏe và công tác tốt.
(Ah, cô ơi, sang năm cô dạy, nếu có đứa nào không chịu học bài thì cô cứ "trảm" chứ đừng nương tay nghen cô. Môn văn giúp rất nhiều cho mình trong cuộc sống, nhất là đối với mấy đứa theo tự nhiên - bọn này khô cứng lắm, nên cô hãy làm cho tụi nó mềm nhừ lun nghen cô. Hihi!)
Em Vinh!