Ảnh ngẫu nhiên

Happy_new_year.swf Covernewyear.jpg Lienkhuctrung_thu.swf R.jpg DSC02379.jpg Nhat__ky_cua_me_sen_trang.swf LONG_ME2.swf THIEN_CHUC.swf ME_TOI.swf ME_TOI.swf Hoa_tau.swf Nhu_da_dau_yeu14.swf QuehuongtoiB.swf Chuc_mung_832013.swf Doi_canh_tinh_yeu__Hoa_tau.swf Loan_nam_moi_2013.swf Chi_yeu_minh_anh_.swf Ngay_tet_que_em.swf Xuanhopmatmoi1.swf

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Từ Thị Thúy Nhẫn)

Điều tra ý kiến

Theo bạn, quan niệm cho rằng học trò không phải là cái bình cần đổ đầy kiến thức mà là một ngọn nến cần được thắp lên là :
Đúng
Chưa hoàn toàn đúng
Sai

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Diễn đàn ôn thi >

    BÍ QUYẾT GHI ĐIỂM KHỐI C

    Với cách học và làm bài khoa học, cô nữ sinh quê Phú Thọ Vũ Thị Phương đã đạt thủ khoa toàn quốc khối C trong kỳ tuyển sinh 2009 với 27 điểm ba môn (Văn 9, Sử 8,5, Địa 9,5).

    Học Văn: Nắm ý chính thôi chưa đủ

    Theo Phương, phương pháp học văn tốt nhất là kết hợp đọc và viết. Trước hết phải đọc tác phẩm, nắm được nội dung, ý nghĩa, chi tiết hình ảnh độc đáo của tác phẩm, rồi đọc thêm tài liệu tham khảo để bổ sung kiến thức. Sau đó, người học phải tập viết nhiều lần trên giấy, để nhớ được những nội dung chính của tác phẩm và rèn sự phát triển tư duy của mình. “Em thường viết nhiều lần ra giấy nháp hoặc giấy thi và thấy cách học này rất hiệu quả”.

    Về cách học ôn môn văn, Phương thường ôn theo bài, theo đề. “Tức là mình sẽ ôn từng tác phẩm với những nội dung chính, sau đó tìm những đề liên quan đến tác phẩm đó. Ví dụ, tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam có thể tìm được nhiều đề liên quan như: Phân tích tác phẩm, Bình giảng tác phẩm hoặc phân tích một nhân vật trong tác phẩm hay so sánh giá trị nội dung, nghệ thuật với một tác phẩm khác cùng thể loại …”, Phương giải thích. Ngoài ra, khi học ôn, Phương cũng tìm tòi, tích lũy cho mình những kiến thức mở rộng, để có thể so sánh, liên tưởng với nội dung của từng bài.

     

    Phương cũng cho biết khi làm một bài văn trước tiên phải nêu đủ các ý chính nhưng chỉ như thế thôi thì chưa đủ. Vì nếu chỉ nêu được ý chính của tác phẩm thì bài nào cũng như bài nào. Muốn gây được ấn tượng với người chấm, bài viết cần phải có điểm nhấn, đó là điểm khác biệt, khiến bài viết của mình nổi bật hơn các bài khác. Để làm được điều này, Phương cho rằng người viết cần có những kiến thức mở rộng. “Để có kiến thức mở rộng bài viết, làm bài viết của mình sâu hơn thì em phải đọc thêm tài liệu tham khảo. Ví dụ, trong tác phẩm em nhận thấy có hình ảnh cánh chim là hình ảnh hay, mình thấy thích thì em “đầu tư” cho nó hơn bằng cách liên hệ với hình ảnh cánh chim ở những tác phẩm khác, xem nó có gì đặc biệt, sau đó đưa ra những cảm nhận, nhận xét của cá nhân”. Phương nói.

    Theo cô “thủ khoa” này, phần tác giả, tác phẩm là phần rất quan trọng và dễ “ăn điểm” của một bài tập làm văn nhưng hầu như thí sinh thường ít “chăm sóc” đến phần này. Do đó, sẽ rất sai lầm nếu bỏ qua phần tác giả, tác phẩm vì phần này thưởng chiếm khoảng hai điểm trong mỗi bài văn. Trong khi đó, phần này không quá nhiều và cũng không khó học, có thể chỉ cần học kiến thức trong sách giáo khoa là đủ. Tuy nhiên khi làm bài, người học không thể bê nguyên những gì có trong sách có vào bài viết mà phải truyền cảm xúc của mình vào trong đó, phải đưa được những so sánh đánh giá vị trí tác giả, tác phẩm trong nền văn học Việt Nam hoặc văn học trên thế giới. "Phần này là phần đầu tiên của thân bài nên không thể viết qua loa được nhưng cũng không nên làm quá dài. Em thường làm phần này khoảng hai mặt của tờ giấy thi”, Phương chia sẻ.

    Trong một bài văn, phần mở bài, thân bài, kết luận đều quan trọng như nhau. Nhưng theo Phương, nên đầu tư hơn để tạo ấn tượng ngay từ đầu cho người chấm. Có thể trình bày mở bài theo cách trực tiếp hoặc gián tiếp. Cách gián tiếp thường độc đáo hơn nhưng nếu trong thời gian ngắn mà chưa nghĩ được thì có thể dùng cách mở bài trực tiếp.

    Tuy nhiên, Phương cũng lưu ý một điểm tối kị của bài viết là thiếu hoặc làm quá sơ sài phần kết luận. “Các bạn nên chia thời gian cho từng phần. Phần kết luận cũng có vị trí quan trọng như phần mở bài. Do đó, nếu mở bài làm 10 dòng thì kết luận mình cũng phải làm 10 dòng, tức mở bài và kết luận phải cân nhau”, Phương bật mí.

    Học Sử: Nhớ từng chùm sự kiện

    Trong ba môn thi, Phương sợ nhất là môn Sử bởi môn này nhiều sự kiện, vừa dài vừa khó nhớ. Do đó, phương đầu tư nhiều thời gian cho môn học này nhất.

    Cách học của Phương là học theo từng mốc thời gian, từng sự kiện. Trước hết, Phương dùng bút nhớ đánh dấu các mốc sự kiện quan trọng, sau đó thống kê ra giấy. Để nhớ được các sự kiện, Phương thường tìm cho chúng một mối liên hệ. Như vậy khi nhắc đến một mốc thời gian Phương có thể nhớ ra tất cả các sự kiện liên quan.

    Ngoài ra, cô thủ khoa cũng tiết lộ một cách học khác cũng dễ thuộc bài là học cùng bạn bè. “Bạn có thể rủ một người bạn học cùng, hoặc tranh thủ giờ ra chơi, một bạn hỏi ngày tháng, một bạn trả lời nội dung sự kiện. Em thấy cách học này vừa dễ nhớ, vừa nhớ lâu”, Phương tâm sự.

    Để bài thi đạt điểm cao, theo Phương phải đọc kỹ đề, trước khi làm bài nên bỏ ra khoảng 10 phút để gạch ra giấy nháp các ý, các nội dung so sánh để biết những nội dung cần trình bày vào bài thi. “Làm như vậy, bài làm của mình sẽ không bị sót ý, vừa đảm bảo được tính hệ thống và tiết kiệm thời gian suy nghĩ”, Phương nói.

    Dù là bài thi môn Sử, nhưng Phương cho rằng cũng cần viết theo bố cục ba phần: mở bài, than bài, kết bài. Phần thân bài viết theo hệ thống ý rành mạch, các ý có thể đánh dấu 1, 2, 3. Các mốc thời gian cần phải thống kê thật chính xác, nếu không nhớ chính xác thì nên bỏ qua. “Thiếu có thể không sao nhưng nếu ghi sai thì sẽ bị trừ điểm”, Phương căn dặn.

    Học Địa: Không được chủ quan

    Theo Phương, tâm lý của các bạn thi khối C thường chủ quan với môn địa vì có cảm giác nó gần gũi với đời sống thực tế, dễ học. Nhưng thực tế môn địa cũng rất “hóc” vì có  nhiều số liệu. “hầu như mỗi phần có một bảng số liệu nên mình phải tìm phương pháp học, bảng ấy như thế nào để dễ nhớ. Thông thường thì em viết ra hoặc tìm quy luật của một bảng để nhớ từng số liệu”, Phương nói

    Môn Đia lý bao gồm nhiều phần, mỗi phần có nhiều bài nên Phương đã chọn cách học từng phần một, có hệ thống, chứ không học tràng giang đại hải. Tuy không đồng tình với cách học tủ học lệch nhưng theo Phương nên đầu tư nhiều cho phần các vùng. Bởi lẽ, bai thi nào cũng có phần vùng, hơn nữa kiến thức của phần vùng thường bao quát các phần kia.

    Về phần bài tập địa, theo Phương rất dễ "ôm trọn" điểm nếu xác định đúng dạng biểu đồ. Tuy nhiên nếu xác định sai, bạn sẽ sai hết. Phương mách nước: “Ngay từ khi học mình phải biết tổng quát, phân thành các dạng biểu đồ. Mỗi dạng có những cụm từ định nghĩa riêng nên khi đọc đề thi xong các bạn nên gạch chân các cụm từ quan trọng để xác định đúng dạng biểu đồ, tránh nhầm lẫn mất điểm”.


    Nhắn tin cho tác giả
    Từ Thị Thúy Nhẫn @ 22:35 06/10/2010
    Số lượt xem: 833
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Chào mừng quý vị đến với Góc nhìn cuộc sống.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.