Ảnh ngẫu nhiên

Happy_new_year.swf Covernewyear.jpg Lienkhuctrung_thu.swf R.jpg DSC02379.jpg Nhat__ky_cua_me_sen_trang.swf LONG_ME2.swf THIEN_CHUC.swf ME_TOI.swf ME_TOI.swf Hoa_tau.swf Nhu_da_dau_yeu14.swf QuehuongtoiB.swf Chuc_mung_832013.swf Doi_canh_tinh_yeu__Hoa_tau.swf Loan_nam_moi_2013.swf Chi_yeu_minh_anh_.swf Ngay_tet_que_em.swf Xuanhopmatmoi1.swf

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Từ Thị Thúy Nhẫn)

Điều tra ý kiến

Theo bạn, quan niệm cho rằng học trò không phải là cái bình cần đổ đầy kiến thức mà là một ngọn nến cần được thắp lên là :
Đúng
Chưa hoàn toàn đúng
Sai

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Trường xưa >

    VÕ LÍ HÒA ĐÃ MẤT

         Chiều nay , lúc năm giờ, tôi đang dự liên hoan chia tay của lớp 12C12 thì Hồng Minh, cựu lớp trưởng Văn 5B gọi điện báo tin :

        - Mình đang ở Phòng cấp cứu bênh viện Chợ Rẫy, Võ Lí Hòa nguy mất.

         Tôi vội về nhà thì nhận ngay tin nhắn của Minh :

          -Võ Lí Hòa đi rồi.

         Võ Lí Hòa , người bạn trai hiền hậu, chân thành của tôi và của Lớp Văn 5B , ĐHSP Qui Nhơn đã mất. Vì sao và vì đâu ? Không ngờ người nằm liệt giường trong những tháng năm qua là tôi mà người ra đi lại là bạn.

            Tôi vẫn nhớ ngày cuối cùng chúng ta gặp nhau cách đây gần hai năm. Lớp mình đã đi chơi thật vui và bạn đã kể biết bao nhiêu là chuyện  để cho bọn này cười. Những lúc ấy mình thấy lòng thật ấm áp và hạnh phúc. Hạnh phúc hơn nữa là khi chia tay bạn đã tặng mình một bài thơ. Bạn có biết là mình vui vì món quà ấy  lắm không.

            Rồi mình bị tai nạn, bạn thường xuyên  thăm hỏi, hướng dẫn các thầy thuốc. Lúc ấy mình không bao giờ nghĩ người cần được thăm hỏi lại là bạn với bệnh tim trầm trọng. Để bây giờ lại nghe bạn vì bệnh này mà ra đi.

            Hòa ơi , bạn đang đi về đâu. Và giờ đây bạn đang nghĩ gì. Thôi bạn đi trước nhé, nhẹ gánh trần gian. Rồi gia đình bạn cũng có cách thu xếp của riêng mình. Bạn đừng quá lo lắng và đầy trách nhiệm như lúc còn sống nữa. Bổn phận của một người chồng, người cha,người bạn, người giảng viên đại học, nhà tiến sĩ ...bạn đã thực hiện với tất cả sức lực và tình yêu trong cuộc đời ngắn ngủi của mình rôì.

           Hãy thanh thản ra đi Hòa nhé. Mình không biết nói gì hơn. Nụ cười của bạn, cách nói chân thành của bạn,những tấm ảnh chụp của lớp mình, của hai đứa, những bài thơ của bạn ...sẽ theo mình đi suốt hành trình nhọc nhằn còn lại của cuộc đời  .

          Vĩnh biệt !


    Từ Thị Thúy Nhẫn @ 08:52 27/05/2009 

    Nhắn tin cho tác giả
    Từ Thị Thúy Nhẫn @ 20:08 07/07/2010
    Số lượt xem: 732
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Chào mừng quý vị đến với Góc nhìn cuộc sống.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.