Ảnh ngẫu nhiên

Happy_new_year.swf Covernewyear.jpg Lienkhuctrung_thu.swf R.jpg DSC02379.jpg Nhat__ky_cua_me_sen_trang.swf LONG_ME2.swf THIEN_CHUC.swf ME_TOI.swf ME_TOI.swf Hoa_tau.swf Nhu_da_dau_yeu14.swf QuehuongtoiB.swf Chuc_mung_832013.swf Doi_canh_tinh_yeu__Hoa_tau.swf Loan_nam_moi_2013.swf Chi_yeu_minh_anh_.swf Ngay_tet_que_em.swf Xuanhopmatmoi1.swf

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Từ Thị Thúy Nhẫn)

Điều tra ý kiến

Theo bạn, quan niệm cho rằng học trò không phải là cái bình cần đổ đầy kiến thức mà là một ngọn nến cần được thắp lên là :
Đúng
Chưa hoàn toàn đúng
Sai

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Thơ tttnhan >

    Thơ tình Puskin

    cafe
    Bông Hoa Nhỏ
    Tôi chợt thấy bông hoa trong trang sách
    Bị bỏ quên khô héo hết mùi thơm
    Bỗng tất cả tâm hồn tôi náo nức
    Một ước mơ mộng tưởng lạ thường

    Nó ở đâu, bao giờ, xuân nào nhỉ?
    Và bông hoa nở có lâu không?
    Bị ai hái, bàn tay quen hay lạ?
    Và để vào đây có ý gì chăng?

    Để kỷ niệm cuộc hẹn hò đằm thắm
    Hay biệt ly chia sẻ đau thương,
    Hay trong rừng, giữa đồng vắng lặng
    Một mình đi dạo bước vấn vương?

    Và chàng còn, và nàng còn sống
    Và bây giờ lưu lạc đâu xa?
    Hay cũng như hoa ai quên lãng
    Họ đã tàn, đã héo, đã phôi pha?

    1828
    Thúy Toàn dịch
    Một chút tên tôi đối với nàng
    Một chút tên tôi đối với nàng
    Sẽ chìm như tiếng sóng buồn tan
    Âm thầm mòn mỏi bên bờ vắng,
    Như tiếng đêm thâu lạc giữa ngàn.

    Ngày nào đó trên mặt trang kỷ niệm
    Nó chỉ còn là dấu vết không hồn
    Giống như hình phác trên mộ chí
    Nét ngoằn ngoèo một thứ tiếng xa xăm.

    Tên cũ từ lâu bị lãng quên
    Chẳng còn gợi lại được cho em
    Tình xưa êm ái và trong trắng
    Trước mối tình ai đang dấy lên.

    Nhưng nếu gặp ngày buồn rầu đau đớn
    Em thầm thì hãy gọi tên lên
    Và hãy tin: còn đây một kỷ niệm
    Em vẫn còn sống giữa một trái tim.

    (Pushkin - 1830)

    sưu tầm

    Biển
    Tôi chưa ra biển bao giờ
    Ngỡ biển xanh, xanh màu im lặng
    Tôi chưa yêu bao giờ
    Ngỡ tình yêu là ảo mộng

    Ngày nay tôi đã ra biển rồi
    Biển nhiều sóng to, gió lớn
    Ngày nay tôi đã yêu rồi
    Tình yêu nhiều khổ đau - cay đắng

    Không gió lớn, sóng to không là biển
    Chẳng nhiều cay đắng, chắng là yêu...
    Nhớ
    Lạ quá ! Không hiểu vì sao
    Ðứng trước em anh lạnh lùng đến thế ?
    Nhưng anh đi rồi mình anh với bóng lẻ
    Mới thấy mình khẽ nói : Nhớ làm sao ?!

    Chúng nó cứ bảo nhớ là yêu
    Còn anh thì không biết nữa
    Tình yêu với anh sao kỳ lạ thế
    Lúc xa rồi mới thấy mình yêu !

    Tình yêu đến nào ai có biết
    Tình yêu đi nào ai có hay ?
    Theo thời gian, trái đất nó cũng quay
    Tình yêu đến, tình yêu đi ...
    nào ai có biết
    --------------------
    Gửi...

    Anh nhớ mãi phút giây huyền diệu:
    Trước mắt anh em bỗng hiện lên,
    Như hư ảnh mong manh vụt biến,
    Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.
    ***
    Giữa ray rứt sầu đau tuyệt vọng
    Giữa ồn ào xáo động buồn lo
    Tiếng em nói bên tai anh văng vẳng
    Bóng dáng em anh gặp lại trong mơ.
    ***
    Tháng ngày qua những cơn gió bụi,
    Đã xua tan mộng đẹp tuổi thơ,
    Lãng quên rồi giọng em hiền dịu,
    Nhoà tan rồi bóng dáng nguy nga.
    ***
    Giữa cô quạnh âm u tù hãm
    Dòng đời trôi quằn quại hắt hiu,
    Chẳng tiên thần, chẳng nguồn cảm xúc,
    chẳng đời, chẳng lệ, chẳng tình yêu.
    ***
    Cả hồn anh bỗng bừng tỉnh giấc:
    Trước mắt anh em lại hiện lên,
    Như hư ảnh mong manh vụt biến,
    Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.
    ***
    Trái tim lại rộn ràng náo nức,
    Vì trái tim sống dậy đủ điều:
    Cả tiên thần, cả nguồn xảm xúc,
    Cả đời, cả lệ, cả tình yêu.

    -------------
    Vô tình

    Vô tình anh gặp em
    Rồi vô tình thương nhớ
    Đời vô tình nghiệt ngã
    Nên chúng mình yêu nhau.
    ***
    Vô tình nói một câu
    Thế là em hờn dỗi
    Vô tình anh không nói
    Nên đôi mình xa nhau.
    ***
    Chẳng ai hiểu vì đâu
    Đường đời chia hai ngả
    Chẳng ai có lỗi cả
    Chỉ vô tình mà thôi.
    ***
    Vô tình suốt cuộc đời
    Anh buồn đau mải miết
    Vô tình em không biết
    Hay vô tình quên đi.

    Nhắn tin cho tác giả
    Từ Thị Thúy Nhẫn @ 18:02 22/07/2010
    Số lượt xem: 399
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Chào mừng quý vị đến với Góc nhìn cuộc sống.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.