Ảnh ngẫu nhiên

Happy_new_year.swf Covernewyear.jpg Lienkhuctrung_thu.swf R.jpg DSC02379.jpg Nhat__ky_cua_me_sen_trang.swf LONG_ME2.swf THIEN_CHUC.swf ME_TOI.swf ME_TOI.swf Hoa_tau.swf Nhu_da_dau_yeu14.swf QuehuongtoiB.swf Chuc_mung_832013.swf Doi_canh_tinh_yeu__Hoa_tau.swf Loan_nam_moi_2013.swf Chi_yeu_minh_anh_.swf Ngay_tet_que_em.swf Xuanhopmatmoi1.swf

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Từ Thị Thúy Nhẫn)

Điều tra ý kiến

Theo bạn, quan niệm cho rằng học trò không phải là cái bình cần đổ đầy kiến thức mà là một ngọn nến cần được thắp lên là :
Đúng
Chưa hoàn toàn đúng
Sai

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Làm văn nghị luận xã hội >

    Sự im lặng của những người tốt

    Với đề bài yêu cầu suy nghĩ từ một câu nói của Martin Luther King (“Trong thế giới này, chúng ta xót xa không chỉ vì lời nói và hành động của những kẻ xấu, mà còn cả vì sự im lặng của những người tốt”), một học sinh lớp 11 ở Vũng Tàu đã trình bày góc nhìn riêng của mình. Dưới đây là bài văn của học sinh.

    Ảnh minh hoạ


    Một lần, khi nghe tin miền Trung có bão, thấy người ta ngồi trên mái nhà, dưới chân một màu trắng xóa chờ đợi, mẹ tôi bảo:

    -  Nhà ta  còn nghèo quá, không có tiền ủng hộ đâu con ạ!

    Mẹ tôi, người tôi yêu thương nhất vừa nói thế ư? Nói trước những cảnh chết chìm, chết nổi của miền Trung ư? Mẹ nói như chính mẹ đang là một phần của “ thế giới này”, cái thế giới khiến chúng ta “ xót xa không chỉ vì lời nói và hành động của những kẻ xấu mà còn cả vì sự im lặng của những người tốt”.

    Cuộc đời không phải là màu hồng, tôi biết. Tôi thấy những gam màu đen loang lổ. Những tên sát nhân, giết người chỉ vì 50.000đ trong túi của kẻ khác; những thằng kẻ cướp sẵn sàng chặt tay, chân và lấy mạng sống của cả một gia đình; những ông bố mất tính người hiếp dâm con gái, những tài xế vì sợ tốn tiền nuôi một đứa trẻ mà cán qua người nó đến chết mới thôi… Tôi biết ! Người ta đang ngày một trở nên khủng khiếp như quỷ dữ. Và tôi còn biết, có một điều đáng sợ hơn nữa, có bao nhiêu người tốt đang im lặng trước cái xấu. Im lặng, im lặng và chỉ im lặng…Im lặng nhìn bé Duyệt Duyệt bị cán qua mấy lần. Bình thản! Im lặng nhìn một sinh viên bị móc túi trên xe Buýt. Vẫn bình thản! Im lặng  móc túi đưa tiền cho con đi xin việc làm. Trời ơi, lại cứ bình thản như thế!...Người phương  Tây nói: im lặng là vàng. Nhưng không thể cứ im miệng, im luôn cả đầu óc, im  thúc giục đôi tay, đôi chân, thúc giục trái tim nghĩ về người khác. Sự im lặng ấy là gì? Là kim cương chăng?

    Hình như ngày càng nhiều người chấp nhận việc để cho quỷ dữ ra giá trái tim mình, ngày càng nhiều người thích hùa theo đám đông, im lặng. Họ bán lòng trắc ẩn, nỗi xót xa trước bao thân phận người, để mua sự an toàn. Chao ôi, tôi cứ nghĩ rồi người ta đang tự đi thụt lùi hàng mấy chục năm mất thôi. Cái thuở cả làng Vũ Đại trong tác phẩm của Nam Cao lục đục kéo nhau về sau khi xem thằng Chí Phèo ăn vạ tưởng đã qua lâu rồi. Thì họ cũng  muốn yên ổn thôi, khéo lại mang họa vào thân… thế thì ta đang đi về đâu? Đi đến đâu?

    Ngày nhỏ, tôi cứ ám ảnh mãi những câu chuyện trong cuốn “ Những tấm lòng cao cả” của Et – môn -  đê – Ami – xi, mẹ Enrico viết thư cho con thế này:"Khi bà ấy đưa tay ra xin con một ít tiền, con đã ngoảnh mặt quay đi, trong khi đó mẹ biết chắc rằng trong túi con có vài xu nhỏ. Sao con không tưởng tượng ra người phụ nữ đó ở nhà cũng có con trai trạc tuổi con, nhưng lại đói khát, bệnh tật, nằm rũ rượi trên giường, mắt long sòng sọc, tội nghiệp, nghèo đói, dơ bẩn bao vây…"

    Enrico không xấu, thâm chí trong trái tim cậu ấy có biết bao mầm thiện đang nảy nở. Vậy mà cậu im lặng khóa trái tim mình, chắc để giành cho cái gì đó vĩ đại hơn chăng? Chân và tay không động đậy, cứ bước thẳng. Rồi cái bước thẳng của bao nhiêu phường ngông ấy sẽ dẫn đến lối đi vào cõi Vô Cảm. Đã bao giờ chúng ta đặt chân vào lối đi ấy?

    Mẹ Enrico viết tiếp rằng: “Nhà ta không giàu đâu con ạ. Nó còn có thể nghèo bất cứ lúc nào, và có thể mẹ sẽ phải đi ăn xin như người phụ nữ ấy, nhưng khi mẹ thấy con không cho mẹ tiền để mua bánh mì cho đứa con bệnh tật của mình, mẹ sẽ buồn lắm. Mẹ sẽ thấy cả thế giới như hoàn toàn sụp đổ, không ai biết yêu thương nhau. Đó là sự cô đơn thống khổ nhất, khi con gào thét và không ai đến cứu”

    Vâng! Tôi nghẹn ngào trước những trang viết như thế, tôi rùng mình nghĩ nếu như ai cũng thờ ơ như thế thì khác nào chúng ta đào mồ mà chôn đi tình Yêu Thương, thứ báu vật của nhân loại? Khi ai cũng vì mình, vì mình thôi là đủ mệt lắm rồi, thế thì ta sống hay đang trôi đi? Ngày tháng năm thành hư vô, con người sống hư vô, tình yêu là hư vô…ta cứ đổ lỗi cho cuộc đời, cho người khác, ta cứ im lặng mặc kệ và yên tâm ta là người tốt. Ta mài mòn trái tim mình, cho nó cùn đi, cùn hẳn. Rồi đặt tay lên vùng ngực trái bỗng thấy trái tim không đập mà vẫn sống. Chao ôi, bàng hoàng!

    Mẹ tôi không xấu, mẹ là người tốt. Nhưng câu nói của mẹ là sự im lặng đáng sợ. Nghèo thì sao? Là có quyền không giúp được người khác ư? Tôi nghĩ đến cái điều mà Nam Cao đã nói “ Khi người ta có một cái chân đau, người ta sẽ không cần nghĩ đến cái chân đau của người khác”. Lại một biện hộ cho thói vô cảm. Ai chả có nỗi đau, mẹ tôi cũng thế, mẹ nghèo quá, cháy da cháy thịt mới có tiền cho con ăn học. Thế mà xoẹt một cái, cho người ta 100.000đ, tiêng tiếc, mà biết tiền của mình có đến được tay người ta không? Mẹ không ác, mẹ không sai, mẹ nghèo, nhưng sao mẹ không yêu người hoạn nạn theo cách của người nghèo? Sao mẹ không thắp một nén nhang lên bàn thờ rồi cầu cho mọi gia đình được đoàn tụ? Không ai bị lũ cuốn đi, phải, không ai để lũ cuốn đi….

    Có những người xấu, có những người han rỉ tâm hồn…Chúng ta không ác, chúng ta chưa xấu, nhưng nếu chúng ta cứ đi qua, đi qua dửng dưng… Nếu như thế, cái ác, cái xấu còn khủng khiếp hơn nữa, nó đưa ta đi đâu?

     

    Tháng 11/2012

    • Tào lao
      Đã qua rồi thời lãng mạn của tiểu thuyết, thời hô hào của khẩu hiệu. Hãy thực tế với bản thân mình, gia đình mình. Như người ta nói:'mình không vì mình thì trời tru, đất diệt", trời nào Tru, đất nào diệt ? Chỉ vì mình sống tốt với thiên hạ quá mới bị thiệt thòi ! Tới khi gia đình mình thì chẳng ma nào ngó, sĩ diện nên chẳng đi kêu ca, xin xỏ! bàn dân thiên hạ thì cũng bình thường, riêng mình thì lây lất. Từ đó mình thề " không bao giờ bố thí cho ai bất cứ cái gì để bù đắp lại cái ngu của mình nhiều năm trước !!!". Họ nói : "mình vì mọi người, mọi người vì mình" , nghe thật hay nhưng mình vì mọi người gần nửa đời người nay lúc túng bấn cơ hàn, chờ mọi người vì mình mỏi mòn chẳng thấy, lại còn bị khinh bỉ vì nghèo mà hèn không biết đi xin xỏ! Phải chi lúc trước mình đừng tốt với mọi người thì nay cũng có dư đâu phải bị khinh rẻ thế này !!!
      macarong Gửi lúc 29/11/2012 11:17
    • Bài viết rất tuyệt
      bạn rất tuyệt, viết rất hay, thật là một sự thật đau lòng cho sự vô cảm của xã hội
      trần thị kim Gửi lúc 29/11/2012 08:59
    • Đây là điều trăn trở của toàn xã hội
      Tôi rất đồng tình với suy nghĩ của bạn, vấn đề căn bản theo mình gốc rễ là ở môi trường giáo dục của gia đình, xã hội. Trong mặt bằng chung thời nay tình thương của con người gần như mất đi, mình là bộ đội đi lại gặp cảnh bất bình rất nhiều và can thiệp vào chuyện bất bình cũng nhiều nhưng mình cũng gặp nhiều cảnh mọi người thờ ơ với một người bị cô đồ bắt nạt, một cụ già hoàn cảnh, một người đi đường bị tai nạn hay một cháu bé có hoàn cảnh éo le. Tài sản này của nhân loại cần chung tay của toàn xã hội để bảo vệ và nhân rộng, mình nghĩ là tuổi trẻ chúng ta là sức mạnh tổng hợp để tìm lại tài sản này cho một xã hội thắm đượm tình con người, các bạn hãy là những hạt cát tình thương để cùng nhau làm nên một sa mạc tình người nhé.
      Nguyen Chi Dien Gửi lúc 27/11/2012 08:31
    • Bài viết rất hay!
      Bài viết thật là hay! Quá đúng. Nếu như ai trong chúng ta cũng chỉ biết lo cho bản thân mình gia đình mình thì xã hội này sẽ đi về đâu? Chúng ta dạy những đứa trẻ những điều tốt đẹp để làm gì nếu chính bản thân ta không dám làm điều tốt? Chúng ta hay xem và thần tượng các nhân vật trên phim ảnh, trong tiểu thuyết, trong các câu chuyện lịch sử,... nhưng đã bao gờ đặt câu hỏi chúng ta xem và thần tượng làm gì nếu như không 1 lần trong đời dám làm những việc tương tự với những hành động mà các nhân vật đó đã từng làm để khiến ta phải mến mộ họ? Nếu các bạn đã im lặng trước những việc không nên im lặng thì thiết nghĩ cũng không nên phản đối bài viết này làm gì. Đứng trước cái xấu mà không dám chống lại còn đứng trước cái tốt lại khăng khăng phản đối, chẳng hóa ra toàn kẻ xấu xa thôi sao?
      Khanh Gửi lúc 27/11/2012 11:41
    • Muốn xã hội tốt đẹp bản thân hãy sống tốt đi!
      Thử hỏi cái sự đời xem tốt và xấu đã tồn tại bao lâu nay... Dù bạn muốn hay không nó vẫn tồn tại. Bạn có thể lựa chọn chịu sự khống chế, lôi kéo của những cám dỗ xấu xa mà đánh mất đi chính những điều tốt đẹp tiềm ẩn trong bạn. Nhu cầu danh lợi, đáp ứng ham muốn ai mà chẳng có nhưng vì những thứ đó biết bao người đã đánh mất chính mình. Để vượt qua được nó mỗi người trong chúng ta phải tìm ra cho mình hướng đi, cách khắc phục khống chế ham muốn, hướng tới mục tiêu mới, nêu cao giá trị "cái tôi". Mỗi người nên sống tốt hơn, yêu thương nhiều hơn, đừng đánh giá người khác hãy chỉ ra cho họ sự thiết khuyết rồi cùng sửa đổi
      Vũ Văn Nhất Gửi lúc 27/11/2012 10:38
    • hạnh phúc là 1 tấm chăn rất hẹp
      Em 17 tuổi đã có 1 bài nghị luận hay. Hay tới mức khá nhiều người nhiều tuổi hơn em đã soi lại chính mình sau khi đọc nó. Trong những người ấy có tôi. Có lẽ bởi chúng ta đang bị cuốn vào vòng xoáy không tin tưởng. Khi xung quanh quá nhiều cạm bẫy, người ta tạo cho mình 1 lớp vỏ bọc xa cách (mà cách dễ dàng nhất là im lặng và giả thờ ơ), rồi cứ thế người cách xa người, nghi ngại kéo dài nghi ngại. Khi 1 sự việc bất thường xảy ra, người ta ko còn phản xạ giúp đỡ. Còn lòng tốt....... 1 người đang lăn lộn mưu sinh hiểu giá trị của đồng tiền trong khó khăn. Mẹ em chắc chắn biết giúp đỡ về vật chất là cần thiết nhất trong lúc này với đồng bào miền Trung. Nhưng giữa đồng bào miền Trung và những nhu cầu hằng ngày của em, mẹ chọn em... Vì em thích Nam Cao nên chắc em biết câu này "hạnh phúc là một tấm chăn rất hẹp mà người này co thì người kia rét". Còn người vợ chỉ nghĩ cho cái chân đau được ông nhắc đến cũng là người chạy sang hàng xóm mượn gạo nấu để ông viết văn đấy em.
      link Gửi lúc 26/11/2012 08:57
    • ko phải ai cũng nghĩ được như bạn ấy!
      Tôi xin nói rằng: những ai dislike bài văn trên thì hãy suy nghĩ lại. Thứ nhất: bạn ấy năm nay mới học lớp 11, suy nghĩ về lòng trắc ẩn của con được như vậy, thử hỏi người lớn chúng ta ai nghĩ và làm được chưa? Thứ 2: các bạn cứ đổ lỗi cho xã hội nó làm mình phải cuốn theo vòng xoáy của nó. Vậy mình hỏi các bạn: Xã hội là gì, xã hội là của ai? Xã hội là chúng ta, xã hội là của chúng ta, chúng ta là 1 phần tử của nó. Xã hội xấu là lỗi của chúng ta, ko thể là điều ngược lại được. Và có 1 điều nữa muốn góp ý với các PV báo chí rằng: khi có số đồng người quan tâm tới việc j đó ( Tai nạn GT, cướp giât,..., ) thì đừng có chụp hình rồi đưa lên báo với dòng ghi chú là " những người hiếu kì ". Cám ơn!
      vu nguyen giap Gửi lúc 26/11/2012 05:08
    • những người công an này thì sao
      Trong lúc phóng viên Đức Khánh bị hành hung, hàng trăm người dân và rất nhiều đồng nghiệp chứng kiến vụ việc. Một đồng nghiệp của Đức Khánh thuật lại: “Khi phóng viên Đức Khánh chụp mấy tấm hình xong, một thanh niên mặc quần lửng, áo thun, dáng người cao to lấn tới yêu cầu phải xóa ảnh. Sau đó, thêm 4 thanh niên khác đi trên 2 xe gắn máy phóng tới hiện trường. Những người này lao tới chỗ Đức Khánh. Lúc này, có hơn chục người mặc sắc phục công an, gồm cảnh sát giao thông mặc áo vàng và nhiều công an áo xanh, cùng lực lượng thanh niên xung kích đứng chứng kiến vụ việc nhưng không có bất kỳ hành động nào can ngăn".Có mặt tại hiện trường, PV Dân trí chứng kiến cảnh khi anh Khánh chạy thoát, một nhóm người mặc thường phục quay lại hiện trường tiếp tục “truy tìm nhà báo”.
      nguyễn xuân trường Gửi lúc 26/11/2012 03:20
    • Tốt để làm gì?
      Phải đối mặt với cái xấu, cái ác như thế nảo? Im lặng chỉ là một hình thức. Còn sâu xa vì sao phải im lặng là cả vấn đề. Có ai nói xem "tốt để làm gì"?
      nguyen thanh van Gửi lúc 26/11/2012 03:02
    • Bài viết rất hay nhưng....
      Có những hoàn cảnh rất éo le mà chúng ta rất muốn giúp đỡ nhưng hình như xã hội đang làm chúng ta nghi ngờ mọi thứ và vô cảm với mọi việc! Đóng góp ủng hộ đồng bào bị bão lũ, liệu những đồng tiền đó có tới tận tay người cần giúp hay là vào túi cán bộ xã, huyện và cán bộ hội chữ thập đỏ? Ra ngoài đường gặp trẻ em xin tiền, lục túi ra cho các em tiền hay cho mấy kẻ ma cô, chăn dắt trẻ em? Xã hội này đang làm chúng ta nghi ngờ về mọi thứ: quan chức vô liêm sỉ lại đứng lên dạy đời lòng tự trọng, nói dối trắng trợn, lừa dối nhân dân cuối năm được khen thưởng..... Liệu đây là xã hội tốt đẹp mà bác Hồ và nhân dân VN mong ước????
      Trung úy Gửi lúc 26/11/2012 02:20
     
     
     

    Nhắn tin cho tác giả
    Từ Thị Thúy Nhẫn @ 21:55 30/11/2012
    Số lượt xem: 1615
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Chào mừng quý vị đến với Góc nhìn cuộc sống.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.