Gốc > Thơ tttnhan >
Từ Thị Thúy Nhẫn @ 12:51 27/10/2009
Số lượt xem: 668
Ngón lá

Mềm mại, non tơ
Lá trồi ra từ thân cây trơ trụi
Thắp lại màu xanh tinh khôi
Và bình yên xứ sở
Đẩy lùi bão giông, bệnh tật , đói nghèo
Mắt em cười như mắt lá trong veo
Áo trắng dịu sân trường
Trời cao xanh, mây trắng
Mùa bình yên đã trở lại đất này
Không cần biết đất trời sẽ giận dữ ngày mai
Phút thanh bình giữa bão giông
Chan hòa ánh nắng.
( Ba Gia 15-10-2009, sau dịch cúm A H1N1 và bão số 9 tàn phá)
Từ Thị Thúy Nhẫn @ 12:51 27/10/2009
Số lượt xem: 668
Số lượt thích:
0 người
- Vị đắng (17/10/09)
- CÁCH LY (18/09/09)
- Học trò ốm (12/09/09)
- DỊCH CÚM (12/09/09)
- DẪN CON ĐẾN TRƯỜNG (11/09/09)
Chào mừng quý vị đến với Góc nhìn cuộc sống.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Chuyện rằng: Mùa bão nỗi nổi...
Cành cổ thụ già nua cũng oằn mình trong giông bão, và rồi đổ sập...
Cơn bão không tha cho những ngôi nhà cao tầng tưởng chừng như chắc chắn..
Và nó nuốt trôi luôn những mái nhà tranh..
Cùng với tiếng khóc hờ của bà mẹ già nua..
Tiếng gọi con nghe lạc giọng của người mẹ trẻ trong đêm...
Bão cười nhạo đôi mắt đau đáu, lặng câm của người đàn ông đang xót xa nhìn của cải mình chắt chiu tao dựng cuốn theo bọt nước..
Sau cơn bão...
Tất cả là một đống hoang tàn...
Và có nhiều nỗi đau hoá đá...
Lạ chưa kìa..
Cành cúc mong manh kia vẫn sống sót sau mùa bão nỗi...
Hoa vẫn rực vàng...
Nét đẹp của niềm tin....