Lật đật
Ngày tôi mới chập chững bước đi, chuyện vấp té là điều không thể tránh khỏi. Mỗi lần vấp té, tôi vẫn thường nằm lì trên sàn nhà, chờ mẹ tới dỗ dành hoặc cho quà mới chịu ngồi dậy.
Có một lần tôi bị té khá đau, mẹ dỗ mãi vẫn không nín khóc được. Lần này không phải tôi cố tình làm nũng mà thực sự làm tôi rất đau. Mẹ bỗng đứng lên, mở cái tủ nhỏ xíu vẫn hay đựng những thứ linh tinh của mẹ. Rồi mẹ đem đến trước mặt tôi một con lật đật.
Mẹ đặt con lật đật xuống đất, đẩy cho nó ngã lăn ra rồi nói với tôi:
- Con hãy nhìn kìa, lật đật tuy nhỏ hơn con nhưng mỡi lần bị xô ngã, nó vẫn tự đứng dậy được. Nhìn xem con gái yêu của mẹ!
Tôi nhìn con lật đật. Đúng là khi nó bị xô ngã, lật đật bật dậy ngay. Tôi thích thú trước trò chơi mới mà quên cả cái đau. Mẹ nhìn tôi cười dịu dàng và nói:
- Con thấy không, dù thế nào đi nữa, lật đật cũng đứng dậy được. Lật đật rất ngoan và mẹ tin con gái mẹ cũng ngoan như thế.
Tôi đã nín khóc và cứ tròn xoe mắt nhìn con lật đật cứ lắc lư nhưng không bao giờ té. Ngày ấy tôi đã cố gắng giống như lật đật. Mỗi lần vấp té, tôi đều cố gắng bật dậy ngay. Mẹ vẫn hay gọi tôi là “Cô bé lật đật đáng yêu của mẹ”.
Bây giờ bên cạnh tôi không có mẹ. Tôi đã trưởng thành và phải tự mình lo hết mọi thứ. Cuộc sống không phải lúc nào cũng như ý muốn. Đôi lúc mệt mỏi, chán chường, tôi không buông xuôi tất cả. Nhưng hình ảnh con lật đật và những lời động viên của mẹ cứ hiện về trong tôi. Và tôi lại tiếp tục bật dậy. Không gì có thể đánh gục tôi được. Bởi tôi đã quyết tâm làm con lật đật …
Nguyễn Văn Danh @ 06:20 31/03/2009
Số lượt xem: 1440
Chào cô Thuý Nhẫn. Tình cờ tôi được biết trang riêng của cô: chúc mừng cô đã có thể trở lại với công việc mà cô yêu mến từ bao năm qua. Chúc cho cô luôn đủ nghị lực để vượt qua nghịch cảnh của cuộc sống. Xin phép được giới thiệu cùng cô vài hoàn cảnh cũng tương tự như cô mà tôi biết, và họ đã và đang cố gắng vươn lên:
1. anh Phạm Thanh Sơn, ở cách tôi 24KM đã vượt lên như thế nào? Mời xem ở link: http://203.162.35.98/echiproot/html/2004/so84/coinguoita.html
2.Cô bé Nguyễn Thị Diệu, tai nạn giao thông từ năm học lớp 10: http://www.baobariavungtau.com.vn/vn/giaoduc/58311/index.brvt
Nếu cô quan tâm, xin gởi thư đến tôi danubeblue41@yahoo.com
Bài này tôi đọc trong một cuốn sách có tên "Vườn Hoa Cuộc Đời", bên dưới có ghi:
Truyện này do bạn Biển Xanh, email: bienxanh@movemail.com gởi đến xitrum.net