Ảnh ngẫu nhiên

Happy_new_year.swf Covernewyear.jpg Lienkhuctrung_thu.swf R.jpg DSC02379.jpg Nhat__ky_cua_me_sen_trang.swf LONG_ME2.swf THIEN_CHUC.swf ME_TOI.swf ME_TOI.swf Hoa_tau.swf Nhu_da_dau_yeu14.swf QuehuongtoiB.swf Chuc_mung_832013.swf Doi_canh_tinh_yeu__Hoa_tau.swf Loan_nam_moi_2013.swf Chi_yeu_minh_anh_.swf Ngay_tet_que_em.swf Xuanhopmatmoi1.swf

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Từ Thị Thúy Nhẫn)

Điều tra ý kiến

Theo bạn, quan niệm cho rằng học trò không phải là cái bình cần đổ đầy kiến thức mà là một ngọn nến cần được thắp lên là :
Đúng
Chưa hoàn toàn đúng
Sai

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Truyện ngắn >

    HẠT GIỐNG TÂM HỒN

    Ba người thầy vĩ đại

    Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo sắp qua đời, có người hỏi ông: "Thưa Hasan, ai là thầy của ngài?"

    Hasan đáp: "Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. Nhưng ta có thể kể về ba người thầy sau của ta.

    Người đầu tiên là một tên trộm. Có một lần ta đi lạc trong sa mạc, khi ta tìm đến được một khu làng thì trời đã rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một người, ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng. Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc ở đâu, ông ta trả lời: "Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ chân, ông có thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với một tên trộm."

    Người đàn ông ấy thật tuyệt vời. Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ mỗi đêm ông ta lại bảo: "Tôi đi làm đây. Ông ở nhà và cầu nguyện cho tôi nhé!" Mỗi khi ông ta trở về ta đều hỏi: "Có trộm được gì không?" và ông ta đều đáp: "Hôm nay thì chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có thể lắm chứ". Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong tình trạng tuyệt vọng, ông ta luôn hạnh phúc.

    Có lần ta đã suy ngẫm và suy ngẫm trong nhiều năm ròng để rồi không ngộ ra được một chân lý nào. Ta đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tuyệt vọng đến nỗi ta nghĩ mình phải chấm dứt tất cả những điều vô nghĩa này. Ngay sau đấy ta chợt nhớ đến tên trộm, kẻ hằng đêm vẫn quả quyết: "Ngày mai tôi sẽ làm được, có thể lắm chứ!"

    Người thầy thứ hai là một con chó. Khi ta ra bờ sông uống nước, có một con chó xuất hiện. Nó cũng khát nước. Nhưng khi nhìn xuống dòng sông, nó thấy cái bóng của mình nhưng lại tưởng đó là một con chó khác. Hoảng sợ, nó tru lên và bỏ chạy. Nhưng rồi khát quá nó bèn quay trở lại. Cuối cùng, mặc nỗi sợ hãi trong lòng, nó nhảy xuống sông và cái bóng biến mất. Ta hiểu đây là một thông điệp đã được gửi đến cho ta: con người phải biết chiến thắng nỗi sợ trong lòng bằng hành động.

    Người thầy cuối cùng là một đứa bé. Ta đến một thành phố nọ và thấy một đứa bé trên tay cầm một cây nến dã thắp sáng để đặt trong đền thờ. Ta hỏi đứa bé: "Con tự thắp cây nến này phải không?" Đứa bé đáp: "Thưa phải." Đoạn ta hỏi: "Lúc nãy nến chưa thắp sáng, nhưng chỉ một thoáng sau đã cháy sáng. Vậy con có biết ánh sáng từ đâu đến không?"

    Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn nến và nói: "Ngài thấy ánh sáng đã biến mất, vậy ngài bảo ánh sáng đã đi đâu?"

    Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn toàn sụp đổ, pho kiến thức kim cổ của ta cũng sụp đổ theo. Lúc ấy ta nghiệm ra sự dốt nát của bản thân. Và từ đó ta vất đi tất cả những tự hào về kiến thức của mình.

    Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa ta không phải là một học trò. Ta xem vạn vật là thầy. Tinh thần học hỏi của ta luôn rộng mở hơn tất cả các người. Ta học hỏi từ tất cả mọi vật, từ cành cây ngọn cỏ đến đám mây trên trời kia. Ta không có một người thầy vì ta có hàng triệu triệu người thầy mà ta đã học được mỗi khi có thể. Điều thiết yếu trong cuộc sống là luôn làm một học trò. Điều này có nghĩa là gì. Nghĩa là có khả năng học hỏi, luôn sẵn sàng học để biết chấp nhận ý nghĩa của vạn vật. Người thầy là người thông qua đó ta bắt đầu học cách học hỏi. Người thầy cũng như một hồ nước nơi chúng ta đang học bơi. Một khi chúng ta đã học được cách bơi, cả đại dương mênh mông là của chúng ta."


    Những lời yêu thương viết lên tường


    Sau một ngày làm việc mệt mỏi, bà mẹ trẻ nghèo khổ trở về nhà từ phiên chợ rau. Hôm nay không bán được nhiều lắm, chị kéo lê số hàng tồn vào trong bếp.

    Cậu con trai lên tám của chị đang đứng đợi mẹ ngoài cửa. Thấy mẹ về, cậu bé liền chạy lại và bảo: “Mẹ ơi hôm nay lúc con đang chơi ở ngoài và bố đang gọi điện thoại thì Bin (tên gọi ở nhà của cậu em trai) lấy bút màu vẽ lên tường. Con đã dặn em là lần sau không được làm thế nếu không mẹ sẽ mắng đấy!”

    Đang rất mệt mỏi nên khi nghe thấy thế, chị rất tức giận. Chị hỏi: “Thế nó đâu?”

    Rồi chị hằm hằm đi lên nhà để tìm cậu con trai thứ hai nghịch ngợm của mình. Cậu bé sợ quá nên đã trốn vào tủ quần áo.

    Chị lôi cậu bé ra và mắng cho cậu bé một trận: nào là làm như thế là con đã mang thêm việc về cho mẹ, nào là sau này sẽ phải sơn lại tường tốn rất nhiều tiền, …

    Cậu bé cúi gằm mặt và hứa lần sau sẽ không làm như thế nữa.

    Trên đường đi xuống bếp để chuẩn bị bữa tối, chị đi ngang qua bức tường và tình cờ phát hiện ra dòng chữ cậu bé đã viết lên đó:
    “Con yêu mẹ!”

    Nó lại còn được lồng vào một hình trái tim rất to và đẹp. Mắt của bà mẹ trẻ nhòa đi. Chị thấy tất cả những nỗi bực dọc và mệt mỏi đều tan biến hết chỉ còn lại tình yêu thương với cậu con trai trào lên mãnh liệt.

    Bạn thấy đấy, đôi khi giữa dòng đời hối hả, ta cần dừng lại một chút để đọc những tin nhắn được viết lên các bức tường.
    Ba cây cổ thụ

    Ở một khu rừng nọ có ba cây cổ thụ đang bàn luận về tương lai.

    Cây thứ nhất nói: "Một ngày nào đó tôi muốn được trở thành chiếc hộp đựng châu báu với hình dáng lộng lẫy".

    Cây thứ hai nói: "Tôi muốn trở thành con thuyền to lớn. Tôi sẽ chở đức vua và hòang hậu đi khắp thế giới".

    Và cây thứ ba: "Tôi muốn vươn dài để trở thành cây to lớn nhất trong khu rừng này. Mọi người nhìn lên đồi sẽ thấy tôi vươn xa, chạm đến bầu trời".

    Một vài năm sau đó một nhóm người đặt chân đến khu rừng và cưa những thân cây. Cả ba đều mỉm cười hạnh phúc vì tin mong ước của mình sẽ thành hiện thực.

    Khi cây đầu tiên được bán cho một chủ trại mộc, nó được tạo thành máng đựng thức ăn gia súc và đặt trong kho thóc phủ lên bởi một lớp cỏ. Cây thứ hai được bán cho một thợ đóng thuyền đóng thành một chiếc thuyền nhỏ để câu cá. Cây thứ ba bị chặt thành từng khúc và quẳng lại trong bóng đêm. Đây chẳng phải là những điều mà chúng hằng mong đợi.

    Một ngày nọ, một cặp vợ chồng đến kho thóc. Người vợ đã đến kỳ sinh nở, người chồng hy vọng tìm được một chiếc nôi cho đứa bé và máng cỏ đã trở thành chỗ ở ấm áp cho em. Cây thứ nhất cảm nhận cảm nhận được sự quan trọng của nó và hiểu rằng mình đang che chở một sinh linh bé nhỏ.

    Vài năm sau, một nhóm người đi đánh cá trên chiếc thuyền của cây thứ hai gặp phải một trận bão lớn. Những người trên thuyền đã rất mệt mỏi, nhưng cây thứ hai biết rằng nó có đủ sự vững chãi để giữ an toàn và sự bình yên cho chủ nhân.

    Với cây thứ ba, một ngày, có ai đó đã đến và nhặt những khúc gỗ. Trên đỉnh đồi, nó được đóng thành một hàng rào ngăn chặn thú dữ. Khi ánh mặt trời vừa ló dạng, cây thứ ba nhận ra rằng nó có đủ sức mạnh để đứng vững trên đỉnh đồi này.

    Khi sự việc xảy ra không theo như ý muốn, đừng tuyệt vọng vì mọi việc diễn ra đều có chủ đích. Cả ba cây cổ thụ đều thực hiện được những ước mơ của mình, dù cách thức để đạt đến đích cuối cùng không như mong đợi. Cuộc sống sẽ không phụ những ai có lòng.

    Chiếc cửa sổ

    Hai người đàn ông bị ốm rất nặng nằm cùng phòng với nhau trong một bệnh viện. Một người được bác sĩ cho phép ngồi dậy một tiếng một ngày để phổi không bị tràn nước.

    Anh có một may mắn là giường của anh ở cạnh chiếc cửa sổ duy nhất trong phòng còn người kia thì suốt ngày chỉ được phép nằm dài trên giường.

    Hai người nói chuyện với nhau cả ngày. Họ nói về vợ con, gia đình, nhà cửa, công việc, về những ngày tháng phục vụ trong quân đội và cả những nơi họ đã từng đi du lịch, … Và mỗi buổi chiều, khi người đàn ông nằm gần chiếc cửa sổ có thể ngồi dậy được, ông lại dành một tiếng đó để miêu tả cho người bạn cùng phòng mình nghe về những gì ông có thể nhìn thấy qua chiếc cửa sổ kia.

    Người còn lại cảm thấy cuộc sống của mình vui vẻ hơn rất nhiều nhờ những lời miêu tả của bạn mình. Cuộc sống ngoài kia thật sinh động: một cái công viên với một chiếc hồ thơ mộng trong đó có những chú thiên nga đang bơi lội và bọn trẻ thì đang bơi thuyền, cười đùa thích thú. Trên bờ những cặp tình nhân đang đi dạo, tay trong tay, họ còn ôm những bó hoa rực rỡ sắc màu do người yêu tặng. Xa xa lại có những gia đình đang đi picnic, cùng nhau ngồi dưới tán lá rợp mát của những cái cây xanh mướt, …

    Một buổi chiều, người đàn ông bên cửa sổ miêu tả một cuộc diễu binh đi qua. Mặc dù không nhìn và cũng chẳng nghe thấy gì cả nhưng người kia có thể tưởng tượng ra trong đầu mình khung cảnh hoành tráng đó qua lời kể sinh động của người bạn. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh ta: “Tại sao anh ta được nhìn thấy mọi thứ còn mình thì không nhỉ? Thật không công bằng một chút nào. Lúc đầu anh ta cũng cảm thấy hơi xấu hổ về suy nghĩ của mình nhưng ngày qua ngày, càng lúc lại càng ao ước được nhìn thấy nhiều cảnh vật bên ngoài hơn nữa. Sự ghen tị khiến anh ta không ngủ được và ngày đêm chỉ có duy nhất một ý nghĩ là anh ta cũng xứng đáng được ngồi cạnh cái cửa sổ kia và ngắm nhìn mọi vật.

    Một đêm, khi anh ta đang nằm nhìn chằm chằm lên trần nhà, người đàn ông bên cạnh bắt đầu ho. Anh ta bị nghẹt thở vì nước bắt đầu tràn vào phổi. Trong thứ ánh sáng lờ mờ của căn phòng, người đàn ông bên cạnh có thể nhìn thấy bạn mình đang cố gắng vật lộn để bấm vào cái nút gọi y tá ngay bên cạnh. Nhưng anh ta đã không bấm vào cái nút của mình để ý tá chạy đến. 5 phút sau, tiếng ho dừng lại chỉ còn tiếng thở rất yếu rồi tất cả chìm vào yên lặng.

    Sáng hôm sau khi cô y tá mang nước đến cho họ tắm, cô đã rất buồn khi nhìn thấy người đàn ông bên cạnh cửa sổ đã qua đời. Cô đã gọi người của bệnh viện đến để đưa anh đi, cũng rất lặng lẽ.

    Sau đó người đàn ông kia đã đề nghị được chuyển sang chiếc giường bên cạnh cửa sổ. Cô y tá đồng ý. Khi anh ta đã nằm thoải mái trên chiếc giường đó rồi thì cô cũng đi ra, để anh ta nằm lại một mình.

    Thật chậm và một cách đau đớn, anh ta nhỏm người dậy trên chiếc khuỷu tay của mình để nhìn ra ngoài cửa sổ, mong được nhìn thấy những khung cảnh sinh động ngoài kia. Cuối cùng thì mình cũng đã được thấy tận mắt, anh ta nghĩ rồi quay đầu nhìn ra. Nhưng tất cả những gì anh ta nhìn thấy chỉ là MỘT BỨC TƯỜNG TRỐNG!
    hiên Đường và Địa Ngục
    Một người đàn ông hỏi Chúa Trời: “Thế nào là Thiên Đường và Địa Ngục?” Chúa liền bảo: “Được rồi, ta sẽ cho con biết ngay đây!”

    Sau đó Chúa dẫn anh ta đến một căn phòng và bảo: “Đây chính là Địa Ngục!” Giữa căn phòng có một nồi thịt hầm rất lớn đang tỏa ra mùi thơm hết sức hấp dẫn. Nhưng những người ngồi xung quanh lại có một bộ dạng gần như chết đói và vô cùng tuyệt vọng.

    Tất cả bọn họ đang cầm một cái thìa nhưng cán của nó dài tới mức họ không thể tự xúc thịt hầm để cho vào miệng mình được. Trông họ hết sức khốn khổ!

    “Còn bây giờ ta sẽ cho con biết thế nào là Thiên Đường,” Chúa nói tiếp. Chúa dẫn người đàn ông đến một căn phòng tương tự, ở đó cũng có một nồi thịt hầm giống như thế nhưng những người ở đó thì có vẻ mặt hết sức rạng rỡ và vui vẻ mặc dù họ cũng phải cầm những chiếc thìa y hệt như thế kia.

    Người đàn ông không hiểu tại sao lại thế. Chúa liền đáp: “Đó là vì ở Thiên Đường họ đã biết đút thức ăn cho nhau!”

    Nguồn Internet




    Nhắn tin cho tác giả
    Từ Thị Thúy Nhẫn @ 15:54 24/06/2010
    Số lượt xem: 1470
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Chúa liền đáp: “Đó là vì ở Thiên Đường họ đã biết đút thức ăn cho nhau!”
    Avatar
    Cô giáo lâu nay khỏe không?
    Avatar
    Tôi vẫn Khỏe. Cám ơn thầy Nam đã ghé thăm. Chúc Thầy một mùa hè vui vẻ và hạnh phúc.
    Avatar
    Hoàng Đức ghé thăm cô Nhẫn. Chúc cô luôn tươi trẻ và an lành.
     
    Gửi ý kiến

    Chào mừng quý vị đến với Góc nhìn cuộc sống.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.