Ảnh ngẫu nhiên

Happy_new_year.swf Covernewyear.jpg Lienkhuctrung_thu.swf R.jpg DSC02379.jpg Nhat__ky_cua_me_sen_trang.swf LONG_ME2.swf THIEN_CHUC.swf ME_TOI.swf ME_TOI.swf Hoa_tau.swf Nhu_da_dau_yeu14.swf QuehuongtoiB.swf Chuc_mung_832013.swf Doi_canh_tinh_yeu__Hoa_tau.swf Loan_nam_moi_2013.swf Chi_yeu_minh_anh_.swf Ngay_tet_que_em.swf Xuanhopmatmoi1.swf

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Từ Thị Thúy Nhẫn)

Điều tra ý kiến

Theo bạn, quan niệm cho rằng học trò không phải là cái bình cần đổ đầy kiến thức mà là một ngọn nến cần được thắp lên là :
Đúng
Chưa hoàn toàn đúng
Sai

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Khi con sắp vào lớp Một >

    Để con tả văn thực hay rập khuôn giả dối?

     - Những câu tả văn ngô nghê tương quan với sự hiểu biết của trẻ về thế giới xung quanh đang bị thay thế bằng những câu từ tả thực bài bản, theo khuôn mẫu.

     

     

     

    Nhiều phụ huynh bức xúc khi những bài văn của con trẻ đang bị đi theo sự rập khuôn, máy móc không đúng sự thật. Ông Phạm Xuân Tiến, Trưởng phòng Tiểu học (Sở GD-ĐT Hà Nội) kể, có lần ông dự chuyên đề về Tập làm văn ở một trường tiểu học. Đề bài tả con đường đến trường. Có học sinh tả: “Nhà em ở ngay sau trường, sáng nào em cũng trèo tường đến trường cho nhanh”.

    Cô giáo cho rằng tả như thế là không được. Tuy nhiên, theo ông Tiến, trước hết phải tôn trọng sự thật và tôn trọng sự trong sáng của học trò.

    VietNamNet mong nhận được các ý kiến trao đổi. Thư gửi về:bangiaoduc@vietnamnet.vn">bangiaoduc@vietnamnet.vn.

     

     

     

     

     

    Ảnh minh họa

    Rập khuôn… giả dối

    Một phụ huynh kể, cô giáo ra đề văn tả về dòng sông quê hương. Con trai anh đã tả con sông Kim Ngưu, ngay gần nhà với những câu từ kiểu như "Dòng sông trong xanh, nước chảy lững lờ, rồi vắt ngang như một dải lụa,… Trong khi, con sông này luôn “đứng đầu” trong những dòng sông bị ô nhiễm của Hà Nội, nước đen ngòm, luôn bốc mùi khó chịu.

    Anh có góp ý thì cậu con trai bảo rằng: cô nói tả dòng sông thì phải như vậy!. 

    Một phụ huynh có con học lớp 2 thì bức xúc kể rằng, đề bài cô đưa ra là tả ông hoặc bà em. Con trai chị đã tả bà ngoại với những câu từ: tóc bà bạc phơ, dáng đi chậm chạp, ánh mắt hiền từ. Trong khi bà ngoại mới ngoài 50 tuổi, tóc còn đen, đi lại thoăn thoắt. Chị thắc mắc “tả bà ngoại mà tả ai vậy con?”, thì con đáp "cô giáo nói người già phải tả như vậy mới hay."

    Một học sinh khác tả về ông nội rất thật như người ông béo, lùn, da ông ngăm đen, đầu ông bị hói vì tóc đã rụng nhiều. Và thật bất ngờ, cháu được 5 điểm với lời phê lạnh lùng của cô rằng "tả về ông ngây ngô quá". 

    Mẹ của cháu ngậm ngùi chia sẻ rằng, không biết phải nói với cô thế nào khi bài văn ngây ngô này mới là thực chất, là người ông cháu yêu quý, nhưng lại phải chịu điểm kém. “Không lẽ, cả lớp đều có chung một người ông như vậy?” – một phụ huynh ở Hà Nội băn khoăn.

    Nhiều phụ huynh đã rất bức xúc trước thực tế, học sinh giờ đây tả văn rập theo khuôn mẫu, như kiểu tả dòng sông thì phải trong mát, cánh đồng thì bát ngát, lúa trổ đòng đòng; ông bà thì tóc phải bạc phơ, dáng đi chậm chạp.

    Còn khuôn mẫu để tả con vật là phải so sánh đầu, tai, mũi, đuôi giống cái gì, to bằng gì. Chính vì thế nên có chuyện, một học sinh lớp 3 khi tả con lợn đã dũng cảm ví von: “đầu con lợn to bằng đầu bố em, tai con lợn to bằng tai bố em,…”.

    Mới đây, một phụ huynh than thở. Cô giáo ra đề văn yêu cầu tả về cảnh đẹp đất nước. Hè vừa rồi chị đã cho cả gia đình lên Sapa chơi. Trong khi con rất hào hứng với đề văn này thì cô giáo “chặt đẹp” với yêu cầu, tả bãi biển Phan Thiết, mà con nhà chị chưa từng đến đó bao giờ.

    Ngô nghê nhưng thực chất 

    Bạn Bo học lớp 3 được cô giáo ra đề bài tả con gà trống. Sau khi say mê diễn tả, con gà có cái mào màu đỏ rực, gáy ò ó o mỗi sáng,… thì cu cậu đúc kết một câu: "Em rất yêu con gà vì nó đã đẻ ra một đàn gà con lông vàng óng mượt."

    Đọc bài văn cho cả nhà nghe, Bo bẽn lẽn cười. Cả nhà Bo cười trong niềm vui vì ngay sau đó Bo nhận ra được là mình đã nhầm. Mẹ thì rất phấn khởi, dù ngây ngô nhưng vì nhầm mà... sự hiểu biết của Bo đang ngày được mở rộng. 

    Một phụ huynh có con học ở một trường tiểu học ở Hà Nội vừa đi họp phụ huynh về cũng hồ hởi khoe: "Con chị được vào top 10 thi học sinh giỏi văn của trường, dù không học thêm ngày nào." Chị nói: “Cô giáo của con còn dặn các bố mẹ không được sửa văn của con. Cứ để con tự viết, tự cảm nhận theo đúng khả năng và sự nhận biết”.

    Theo một giáo viên tiểu học, trước khi dạy học sinh viết được thành một bài văn hoàn chỉnh, cô sẽ dạy các con từng bước như viết mở bài, kết luận, rồi thân bài. Nếu cô giáo chỉ dừng lại ở dàn bài gợi ý, các em sẽ có những câu diễn đạt ngô nghê. Dàn bài càng đi vào chi tiết bao nhiêu thì bài văn sẽ dễ đi vào khuôn mẫu. Do đó, cách hướng dẫn này phụ thuộc rất nhiều vào khả năng chuyên môn của giáo viên.

    Một vị quản lý giáo dục thẳng thắn, cô giáo dạy học sinh làm bài rập khuôn theo văn mẫu là những giáo viên đi lệch chuẩn chương trình.

    Ông Phạm Xuân Tiến cho rằng, nhiệm vụ của giáo viên là phải hướng dẫn sao cho các em biết đưa nhiều chi tiết để bài làm chân thực, sinh động hơn như kiểu sáng dậy đi học thế nào, ăn sáng ra sao, rồi lúc trèo tường vào có phải cảnh giác ông bảo vệ không,….

    Còn việc có nên trèo tường để vào trường hay không thì giáo viên nên nói chuyện với em đó ở một khía cạnh khác.

    “Ở bậc tiểu học, trẻ có những suy nghĩ rất trong sáng, mỗi bài văn là một cơ hội để trẻ bày tỏ tình cảm, nhận thức, lòng yêu thương. Vậy thì thay vì áp đặt bằng cảm quan và văn phong của người lớn, hãy tôn trọng và hòa mình vào thế giới của các em” - lời ông Tiến.

     

    • Bảo Anh
     0 0 
     
    Đánh giá: 12345
    BÌNH LUẬN BÀI VIẾT
    Trang: 1/3

    Trầ Thị Thanh Thảo

    học văn là để cảm nhận về những tác phẩm văn học. tôi còn nhớ hồi còn đi học cô giáo cho đề bài tôi viết theo suy nghĩ của tôi theo cảm nhận của riêng mình thì bị cô cho có 2 điểm nói là viết văn không đúng với dàn ý. Sau đó tôi học thuộc lòng dàn bài và các bài văn mẫu rồi cắt ghép cuối cùng được 8 điểm. Tôi thấy rất bất bình nhưng ngày trước đi học cứ sợ bị cô giáo ghét là bị đi ở lại lớp nên cứ im lặng mà học theo kiểu thụ động cho qua. Giờ ngồi nghĩ lại thì thật tội cho đời học sinh. Giáo dục nước mình còn trọng thành tích và điểm số khiến cho các học sinh muốn phát huy trí tuệ và sự hiểu biết cũng không được vì chịu áp lục theo trào lưu điểm số và thành tích. Còn những em nào có ý kiến riêng có cách làm bài riêng nhưng bị bác bỏ đâm ra chán học và ghét đến trường. rãnh ngồi đọc báo thì thấy Người Việt mình rất thông minh. Có những người ở tại nước nhà không thể làm được gì nhưng ra nước ngoài họ lại trở nên thành đạt và được trọng dụng. tại sao???????????

    28/01/2013 04:52 0 0 

    Nguyễn

    Con trai tôi học lớp 3, cô giáo ra đề văn tả ông (bà), cháu tả ông nội với những câu: râu tóc ông bạc phơ, ông rất hiền từ và yêu quý các cháu... Trên thực tế, ông nội cháu thật sự là người rất khó tính và rất ít chơi với các cháu. Đọc xong bài văn tôi tủm tỉm cười, như hiểu được ý mẹ, cháu nói: văn là phải thế mẹ ạ, mặc dù con biết ông nội nhà mình không đúng như những lời con tả. Thật hết nói với cách giáo dục của Việt Nam.

    28/01/2013 04:30 0 0 

    vuvantrang

    Học theo khuôn mẫu không không chỉ có ở bậc tiểu học mà đến bậc đại học cũng vậy. Mấy năm trước giảng viên đọc, học sinh, sinh viên ngồi chép. Còn bây giờ công nghê thông tin phát triển: Giảng viên chiếu, sinh viên copy. Đi thi, kiểm tra cứ làm y chang ý của thầy là ok hết, càng giống càng được điểm cao.

    28/01/2013 04:27 0 0 

    Văn Thủy

    Dạy dập khuôn máy móc như vậy nên các em học sinh cho rằng môn Văn chỉ cần học thuộc, ko cần phải tư duy gì cả. Cấp 1,2 thì như vậy. Còn ở cấp 3 thì môn Văn đã trở thành môn phụ trước xu hướng học khối A. Thực ra cách dạy như vậy khiến các em đã không còn hứng thú với môn học này ngay từ khi mới biết chữ.

    28/01/2013 03:46 0 0 

    Hoahong

    Con trai tôi đang học tiểu học, hôm nào cháu có đề văn giao về nhà là 2 mẹ con lại ngồi tranh luận với nhau. Cô giao về nhà làm xong rồi đưa bố mẹ sửa, sang hôm sau đến lớp cô chấm cô sửa lại rồi chép vào vở, học sinh phai học thuộc lòng đi thi thì chỉ việc chép lại.

    28/01/2013 03:46 0 0 

    h h h h

    không chỉ văn của lớp tiểu học phải dập khuôn đâu mà văn lớp trên cũng vậy, có những bài văn, bài thơ tùy người cảm nhận khác nhau vậy mà sách vở cứ bắt làm theo 1 kiểu mới được điểm. Nói chung tả thực nhưng cũng phải dạy cho các bé cách cảm nhận cái đẹp của cái thực ấy nữa thì văn học việt nam mới phát triển được nếu các bé bê nguyên si ngoài đời thực vào văn thì cũng không hay chút nào.

    28/01/2013 02:38 0 0 

    kieu huu hien

    roi cham bai the nao? ca mot van de nan giai....met that day!

    28/01/2013 02:18 0 0 

    dvl

    Giáo dục việt nam cũng chỉ thế thôi, làm sao sáng lên được? Nếu chúng ta chỉ nói thầy cô thôi là chúng ta sai, chúng ta phải tìm cho được bản chất?

    28/01/2013 12:58 0 0 

    Huân Lê

    Giáo dục VN đâu phải bây giờ mới vậy, nó có từ rất lâu rồi nhưng thời đó thông tin đại chúng ko có, nỗi lo cơm áo gạo tiền nặng nên mọi người không chú ý nhiều thôi. Tôi là thế hệ đầu tiên của thế hệ 8x đây, tôi vẫn còn giữ cuốn đề cương ôn tập văn lớp 5 ( ngày đó cô cho chép để thi lên cấp 2 ). Ngày đó tôi cũng toàn học thuộc lòng để đi thi còn chép vào thôi chứ có thấy cô giáo hướng dẫn gì đâu. Bao nhiêu năm kêu gọi cải cách thì vẫn vậy chẳng thay đổi gì mới hơn cả.

    28/01/2013 12:13 0 0 

    quân nguyễn

    Chúng ta hay thiếu sự tôn trọng suy nghĩ của các em vì chúng ta có quyền. càng như vậy càng làm cho các cháu lối sông giả tạo.


    Nhắn tin cho tác giả
    Từ Thị Thúy Nhẫn @ 13:24 19/02/2013
    Số lượt xem: 637
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Chào mừng quý vị đến với Góc nhìn cuộc sống.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.