|
- Nhà thơ Tế Hanh - một trong những người đại biểu cuối cùng của phong trào Thơ mới đã ra đi lúc 12h20 ngày 16 tháng 7 năm 2009. Khi chúng tôi đến nhà riêng của ông tại số 10 Nguyễn Thượng Hiền thì xe ôtô chuyển thi hài ông tới nhà tang lễ vừa chuyển bánh dưới trời Hà Nội mưa như trút nước.
 |
| Nhà thơ Tế Hanh (1921 - 2009) |
Cách đây đúng 10 năm tại lễ kỉ niệm 40 năm bộ đội Trường Sơn, nhà thơ Tế Hanh đến dự và bị một cơn tai biến não. Từ đó đến nay ông nằm trên giường bệnh và nhiều lúc chập chờn trong vô thức.
Nhà thơ Tế Hanh sinh ngày 20 tháng 6 năm 1921, quê ở xã Bình Dương, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi - một vùng gần biển có phong cảnh khá đẹp và dân cư sống chủ yếu bằng nghề chài lưới.
Có năng khiếu thơ ca từ nhỏ, lại được tiếp xúc với thơ văn lãng mạn Pháp nên Tế Hanh đã đến với phong trào Thơ mới như một lẽ tự nhiên.
Những ngày nghỉ học là bài thơ đầu tiên viết năm 1938. Những sáng tác trong thời Hoa niên đã được giải thưởng của Tự lực văn đoàn năm 1939. Khi Thơ mới đã bắt đầu đi vào các đề tài siêu thực, siêu hình thì thơ Tế Hanh lại hấp dẫn người đọc bằng sự chân chất và tình cảm.
Hàng loạt những bài như Lời con đường quê, Những ngày nghỉ học, Chiếc rổ may đã ghi lại dấu ấn của một trái tim nhân hậu phảng phất những nỗi buồn trong trẻo.
| TẾ HANH: Tên thật là Trần Tế Hanh; sinh ngày 20/6/1921; Giải thưởng văn học Tự lực văn đoàn năm 1939, Giải thưởng Phạm Văn Đồng do Hội Văn nghệ Liên khu V tặng. Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học - Nghệ thuật đợt I năm 1996. |
Đặc biệt trong thời kì này, ông đã để lại bài thơ thật đặc sắc viết về làng quê chài lưới với dòng sông, với biển cả, với vị men nồng mặn của đất trời, với Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng/Cả thân hình nồng thở vị xa xăm/Con thuyền im bến mỏi trở về nằm/Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.
Nếu nói rằng thơ chống Mĩ bắt nguồn từ thơ đấu tranh thống nhất nước nhà thì Tế Hanh là một trong những nhà thơ có nhiều đóng góp hơn cả. Là nhà thơ miền Nam tập kết ra Bắc, Tế Hanh luôn luôn hướng về quê hương.
Những bài thơ của Tế Hanh về đề tài đấu tranh thống nhất, về nỗi nhớ quê hương được xếp vào loại những bài thơ hay nhất, thành công nhất: Nhớ con sông quê hương, Mặt quê hương, Nói chuyện với sông Hiền Lương, Chiêm bao...
Đất nước liền một dải, cớ sao lại cắt chia: Trời vẫn xanh một màu xanh Quảng Trị/Tận chân trời mây núi có chia đâu. Tên gọi các tập thơ của Tế Hanh cũng đã phần nào nói lên tình cảm ruột thịt giữa hai miền Nam - Bắc trong suốt 20 năm đấu tranh: Lòng miền Nam (1956), Gửi miền Bắc (1958), Tiếng sóng (1960), Hai nửa yêu thương (1963), Khúc ca mới (1966), Đi suốt bài ca (1970), Câu chuyện quê hương (1973), v.v…
Thơ Tế Hanh chân thành, trong sáng, giản dị, tình cảm đầm ấm, rung động tinh tế. Nhiều bài thơ hay của ông là sự việc, câu chuyện được dẫn dắt bằng một tình cảm tha thiết dưới ánh sáng của trí tuệ, là sự hài hòa giữa mô tả và biểu hiện, giữa kể và tâm tình.
Các tập thơ sau này như Khúc ca mới (1966), Đi suốt bài ca (1970), Câu chuyện quê hương (1973), Theo nhịp tháng ngày (1974), Giữa những ngày xuân (1977), Con đường và dòng sông (1980), Bài ca sự sống (1985), Thơ Tế Hanh (1989), Giữa anh và em (1992), Em chờ anh (1994) đã ghi những dấu mốc quan trọng trên chặng đường sáng tạo của nhà thơ.
Các tập thơ của ông là sự thể hiện những rung động sâu sắc về những vấn đề riêng chung, về những sự kiện xã hội, về con người và cuộc sống theo cái “tạng” riêng của mình. Sẽ là một thiếu sót lớn nếu không nhắc đến những bài thơ tình thật đặc sắc của ông như Vườn xưa, Em ở đâu, Bài thơ tình ở Hàng Châu, Bão.
Khi đã bước vào tuổi “xưa nay hiếm”, ông vẫn có những câu thơ da diết đến nao lòng: Tặng em thế kỉ chúng ta/ Niềm vui nỗi khổ đều qua vội vàng. Những năm cuối đời, nhà thơ Tế Hanh bị bệnh về mắt, thị lực giảm sút. Nhiều bài thơ viết trong thời gian này in rõ dấu vết của thời gian tuổi tác và hoàn cảnh riêng của tác giả: Cái thời đá bóng hăm hai đứa/ Nay đánh cờ suông có một mình.
Nhưng trên tất cả những nỗi buồn nhân thế vẫn là một mạch sống hồn hậu, tin yêu chảy trong đời như không bao giờ chán nản: Ta vẫn tin mãi nằm bên sự sống/ Như đất như trời như núi như sông.
| Nhớ con sông quê hương
Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng
Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỉ niệm của dòng trôi
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ
Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
Bạn bè tôi tụm năm tụm bẩy
Bầy chim non bơi lội trên sông
Tôi dang tay ôm nước vào lòng
Sông mở nước ôm tôi vào dạ
Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả
Kẻ sớm hôm chài lưới bên sông
Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến
Nhưng lòng tôi như mưa nguồn gió biển
Vẫn trở về lưu luyến bên sông
Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc
Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng miền Nam
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
Tôi nhớ cả những người không quen biết
Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe dâng một nỗi tràn đầy
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới
Quê hương ơi lòng tôi cũng như sông
Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
Không ghềnh thác nào ngăn cản được
Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước
Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của tình thương
Tế Hanh
|
|
Con sông quê vẫn còn đây xanh biếc
Mà người quê nay vĩnh biệt, không về
em chào cô!!!
lâu quá ,mới ghé thăm cô được,cô lại bị đau nữa hả cô?thế cô đã bớt chưa ạ!!
em có bài thơ tặng cô!bài thơ của nhà thơ "Thanh Tịnh" đây là bài thơ mà ba em cho tới bây giờ vẫn hay đọc cho em nghe đó cô!!he he.em chúc cô sức khỏe,thành công trong năm học mới
Trường Học Làng Tôi--- Thanh Tịnh ---
Trường học làng tôi ở cạnh đình
Một trường ba lớp vẻ xinh xinh
Trước trường có mấy cây đào lớn
Thường quyến lòng tôi những cảm tình
Trường tôi mặt trước ngó ra sông
Còn mặt đằng sau ngó cánh đồng
Phía ấy thầy tôi thường hỏi hướng
Tôi vòng tay đáp: - Dạ, phương Đông.
Thầy tôi tầm thước mảnh và cao
Cặp mắt long lanh má nhuốm đào
Mái tóc hơi quăn, cằm hơi nhọn
Nụ cười thường lẫn tiếng khao khao.
Sau ba năm học ở trường làng
Tôi thấy trong lòng đã mở mang
Tôi biết con bò: loài nhai lại
Và tin trời đất rộng thênh thang
Năm nay thôi học ở trường quê
Nhớ lại lòng tôi cảm nặng nề
Những buổi thu sương buồn ảm đạm
Trống trường vang dội phía sau đê.
Em nhớ nhà quá cô ơi!Tặng cô bài thơ mà em mới đọc được nha cô,chúc cô sức khỏe.
Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Khi mùa xuân còn ngập ngừng ngoài ngõ
Đất miền trung đã qua mùa bão gió
Nụ hoa vàng xoè nắng sóng bên sông
Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Trong tháng Chạp nước sông Trà xanh lắm
Tuổi thơ anh bao lần đứng ngắm
Lá thuyền nưa còn trôi mãi giữa dòng.
Em nhớ về đừng nở để anh trông
Anh thơ thẩn giữa phố phường Quảng Ngãi
Gặp kẹo gương thơm lừng môi con gái
Ái, câu hò lơ đãng bến Tam Thương.
Em nhớ về ơi hởi người thương
Bờ xe nước tạc thơi gian đó
Ai cắt cớ nói chi bao điều khó
Đá La Hà vẫn trỗi mọc còn kia.
Dẫu lòng không một chút cách chia
Anh hái tặng em đóa sen hồng Liên Chiểu
Và Quảng Ngãi nếu em về sẽ hiểu
Cõi lòng anh là ngọn sóng sông Trà.
ngủ không được nên em tập làm thơ để đơ nhớ quê cô ạ,em làm đươc một bài rồi,em mong cô chỉnh sửa cho em ý kiến vì đây là bài thơ về sông trà đầu tiên của em đấy cô ạ.hi.em chúc cô mạnh khỏe
Tác giả: Phan Quang An-người con xứ quảng-sài gòn ngày 04-12-2009
Một năm nay tôi không về xứ Quảng
nhớ dòng sông nắm giữ cõi lòng tôi
ôi sông trà ,con sông tôi vẫn hát
Để cõi lòng ấm áp tận trời xa
Một năm trời có gì đâu mày nhỉ?
tao thấy có người còn đi cả chục năm
nhưng tao biết trong tim họ vẫn luôn một nhịp
mỗi khi mày cùng con sóng vỗ bờ
cuộc sống xô bồ nơi phương xa đất quảng
đã đôi lần làm lạnh giá cõi lòng tao
Để rồi khi trầm mình ngồi lặng lẽ
lại nhớ đến nơi dòng sông yêu thương
sông trà ơi,mày cũng như bao con sông khác
yên bình,lặng lẽ và thấm đượm tình quê
Tao vẫn nhớ lúc mày buồn bã
vì người ta đã lặng lẽ ra đi
chắc có lẽ mày cũng biết được
họ ra đi trong cuộc sống mưu sinh
chứ không phải để tìm con sông khác
vì tim họ cũng chỉ có mày thôi
có đôi lúc tao giận mày dữ lắm
mày kéo nước về gây bao cảnh tan thương
người chạy ngược chạy xuôi lo tránh lũ
ruộng đồng,nhà cửa,cảnh tan hoang
nhưng song trà ơi mày có biết
có mấy ai trách oán mày đâu
vì họ biết đó là do thượng đế
có lẽ mày cũng chẳng muốn vậy đâu?
Sông trà ơi,tao vẫn còn nhớ
những buổi chiều tan học lại ra sông
mày có nhớ những lần tao trốn mẹ
để được mày ôm trọn vào lòng sông
Những chú bò mỉm cười thích thú
hớp từng giọt nước mát trong veo
lũ bạn tao thì ngụp lặn chìm nổi
mỗi khi mày đánh sóng vỗ bờ
rồi đêm về,mày còn một mình đó
chỉ còn mày và đêm tối xung quanh
mày lặng lẽ chảy về nơi biển lớn
và lặng lẽ mong chờ thời gian trôi
và đến khi mặt trời thức dậy
cũng là lúc mày nở nụ cười tươi
để chào đón những chiếc ghe rời bến
trên con đường vất vả mưu sinh
sông trà ơi dân mình còn nghèo lắm
mày đừng giận khi họ đã ra đi
cũng như tao đây mày có biết?
phải kiềm lòng gạt nước mắt đau thương
mỗi lần xa mày tao nhớ lắm
ở nơi này cũng có một dòng sông
tim đau thắt khi mỗi lần nhìn nó
nhớ về mày nước mắt chảy vào trong
sông trà ơi mày đừng buồn mày nhé
vì mày buồn là chết cả lòng tao
ở phương xa tao hằng đêm thao thức
được trở về với mẹ trà giang.